Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

TRÁI TIM ANH Ở ĐÂU ANH CHẲNG BIẾT








(Tác giả: Hồng Thanh Quang)

Trái tim anh ở đâu anh chẳng biết
Con thú hoang đã ẩn rừng già
Anh quên lãng bao điều không thể chết
Nên đêm đêm thao thức vọng trăng ngà

Nên lang bạt suốt một thời nông nổi
Đến cùng ai cũng chẳng vẹn nguyên tình
Câu thơ viết chỉ trọn vần với điệu
Và thiếu sao giọt máu đủ nung mình

Giờ em tới khi ánh ngày sắp lụi
Những ưu tư đang thường trực canh đời,
Cũng rung động cũng bồi hồi tủi phận
Nhưng trái tim đã bỏ ngực anh rồi

Em có tiếc anh cũng đành chấp nhận
Để đêm đêm tỉnh giấc lại thương người
Lại tự trách những con đường gió lạnh
Thổi bạt đi tiếng bến gọi sông bồi...








Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013

CHIẾC RĂNG KHỂNH



Chiếc răng khểnh dễ thương chi là lạ
Khúc khích cười để tội vạ nơi đây
Người có hay chưa gặp gỡ lần nào
Một người đã đưa vào đêm huyền thoại

Chiếc răng khểnh như mùa thu mời gọi
Chú nai vàng lầy lội giữa rừng hoang
Cứ lang thang thơ thẩn dẫm lá vàng
Cúi xuống uống nhẹ nhàng dòng suối mát

Chiếc răng khểnh là cánh đồng bát ngát
Có con cò dáo dác cuối đồng xanh
Đêm trăng thanh khuya nước ngắm chị hằng
Con cò trắng tần ngần theo mây gió

Chiếc răng khểnh dòng sông nằm đâu đó
Để con đò mơ có một dòng sông
Lúc rạng đông vui vẻ với nắng hồng
Hoàng hôn xuống bềnh bồng cùng sóng nước

Chiếc răng khểnh tung tăng đôi chân bước
Mảnh đất này mong ước rước đôi chân
Để dung dăng bàn tay nhỏ vỗ về
Như cánh bướm cận kề cành hoa dại

Chiếc răng khểnh ôi bờ môi mềm mại
Hãy yêu đời nghe lại tiếng thân thương
Hãy soi gương chải chuốt mái tóc mềm
Hãy âu yếm êm đềm thời hoa mộng
(Tác giả: Đỗ Hữu Tài)

ĐÔI MẮT


ĐÔI MẮT
Tác giả: Đỗ Hồng


Đôi mắt em có những điều chưa nói
Mà tim anh nghe được những lời yêu
Như gió ru trên hàng lá ban chiều
Làm xao xuyến mùa thu trong ngõ vắng

Đôi mắt em có hoàng hôn biển lặng
Nhưng sóng ngầm chờ nổi dậy yêu thương
Khi hàng cây còn ngơ ngẩn bên đường
Anh đứng đó trông thời gian dừng lại

Đôi mắt em có làn mây thân ái
Trôi mơ hồ vào tận cõi mênh mông
Anh lênh đênh trên từng phiến mây bồng
Lòng chợt thấy chút từ bi trong gió

Đôi mắt em có bóng đêm mờ tỏ
Bao nỗi niềm che khuất suốt trăm năm
Mang suy tư về bên gối anh nằm
Tìm cho thấy nửa hồn thơ ngày trước

Đôi mắt em có đường vào mộng ước
Bước chân trần vương vấn lá mùa thu
Anh lang thang trong chiều lạnh sương mù
Rồi ngồi xuống viết bài thơ tình muộn

Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

Lên thành phố

      Có 1 ông đang đi máy bay thì "mắc" quá. Chạy tới chạy lui nhưng toilet Nam đều có người dùng. Một nữ tiếp viên cảm thấy hơi ngại cho cha này. Nên cho cha vào nhà vệ sinh nữ trên máy bay kèm theo lời dặn dò " đừng nhấn nút bậy bạ nha anh "

      Sai lầm tai hại của mấy cha là không bao giờ chịu nghe lời của phái nữ. Ông này sau khi làm việc xong liền nhấn nút WW(viết tắt của chữ Warm Water là nước ấm) thế rồi một làn nước ấm áp dễ chịu liền xịt vào chỗ cha vừa "bài tiết". ông này bèn nghĩ "đàn bà sao sướng thế..." bèn nhấn tiếp nút thứ 2 có chữ WA(viết tắt của chữ Warm Air nghĩa là Khí Ấm) thế rồi một làn khí ấm áp sấy khô cái lỗ đ.. của ông ta. Ông ta nghĩ " trời ạh, thế giới này còn có những chuyện thế đấy ah?". Rồi không ngăn được sự kíck động tò mò, ông ta nhán tiếp cái nút có chữ PP(viết tắt của chữ Powder Puff nghĩa là xịt bột thơm) thế rồi một làn bột nhẹ nhàng bắn ra liền làm thơm tho cái "chỗ đó" của ông ta. Cuối cùng, không ngăn được mình ông ta nhấn vào cái nút có chữ ATR.

      Tỉnh dậy thấy nằm trong bệnh viện. "Vụ gì vây? Sao tui ở đây?" cha nội hét lên. "Tui nhớ là tui đang ở nhà vệ sinh nữ trên máy bay mà???". "Thì đúng vậy" cô y tá trả lời "Sau khi ông hưởng hết những hạnh phúc trong đó, ông đã vô phúc nhấn nhầm cái nút ATR(viết tắt chữ Automatic Tampon Remover" nghĩa là "Gắp Băng Vệ Sinh Tự Động") nên bây giờ cái ... của ông đang ở dưới cái gối kìa".

Lên thành phố

Hai Lúa lên thành phố chơi, thấy người ta đeo khẩu trang để tránh bụi, cũng muốn bắt chước cho giống người thành phố. Hai Lúa liền tới ngay cửa hiệu để sắm một cái khẩu trang, nhưng mua lộn miếng… băng vệ sinh. Hí hửng lắm, Hai Lúa đeo ngay “miếng” khẩu trang vào rồi đi vi vu ngoài đường. Chạy xe được một lúc, Hai Lúa thấy khó thở quá, bực mình tháo “miếng” khẩu trang ra quăng vào sọt rác. Vừa quăng xong, ngó vô sọt thấy trong đó cũng có một “miếng” khác của ai đó vứt đi, Hai Lúa tức mình lẩm bẩm:
- Đ.M! May mà mình quăng đi kịp, chứ nếu không là bị hộc máu giống thằng này rồi!