Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

hát ru

Nhớ ngày xưa còn bé
Được nghe bà hát ru
Cho tôi và em ngủ
Theo tiếng võng kẽo cà


Trong lời ru của bà
Có cánh cò bay lả
Trên cánh đồng bao la,
Có con ong, con cá

Có những ngày nắng hạ
Cua phải ngoi lên bờ
Mẹ vẫn lội xuống cấy
Dệt cho con ước mơ

Những lời ru của bà
Chứa bao điều kỳ diệu
Dạy con trẻ biết yêu
Gia đình và cuộc sống

Dạy chúng biết sai, đúng
Biết kính trọng ông bà
Phải biết công mẹ cha
Nuôi con bao vất vả

Dạy chúng yêu quê hương
Yêu giống nòi người Việt
Bằng lời ru tha thiết
Đã ngấm vào tâm hồn

Rồi đứa trẻ lớn khôn
Mang theo lời ru ấy
Vun đắp những ước mơ
Như những gì được dạy

Tuổi thơ xưa là vậy
Có lời ru của bà
Còn bây giờ khác xa
Không có lời ru nữa

Lời ru đi qua cửa
Rồi vội bay ra đồng
Vì không muốn ở trong
Không gian tòa cao ốc

Lời ru mãi trằn trọc
Trong căn phòng điều hòa
Chỉ muốn được thoát ra
Về với đồng với ruộng

Về bên ao rau muống
Với chú chuồn chuồn kim
Lời ru muốn đi tìm
Tuổi thơ xưa đã mất.

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Ngày của phụ nữ

Đưa thằng bé đi học
Nó mới hỏi - bố ơi
Hôm nay hoa ngập giời
Là điềm gì thế ạ

-  -  Có chi đâu mà lạ
Ngày phụ nữ đấy con
Người vui, kẻ héo hon
Vào những ngày này đấy

-  -  Bố ơi sao con thấy
Ngày mùng tám tháng ba
Người ta cũng gọi là
Ngày của phụ nữ vậy

-  - Còn nhiều ngày nữa đấy
Không chỉ có thế đâu
Mà luôn phải đau đầu
Nhớ làm sao cho hết

Ngày đầu tiên sau Tết
Là mùng tám tháng ba
Đương nhiên phải có quà
Cho ai là phụ nữ

Tiếp theo nếu lịch sự
Nhớ ngày Mother’s  day
Chủ nhật tuần hai này
Trong tháng 5 đấy nhé

Và nếu như  còn bé
Vẫn có một ngày riêng
Nhắc người ta nhớ quyền
Dù mới là bé gái

Niềm vui chưa dừng lại
Thì  chỉ chín ngày sau
Đã thành lệ từ lâu
Đàn ông buộc phải nhớ

Mua quà để tặng vợ
Chúc mừng bạn trên phây
Ở cơ quan nữa này
Các hội đoàn chưa kể

Thôi từ từ con nhé
Để bố nghỉ lấy hơi
Nói đến đây mệt rồi

Ngày  mai bố kể tiếp

Chủ Nhật, 24 tháng 8, 2014

Đò Đưa karaoke chèo

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Con gái mẹ

Con gái mẹ giờ lớn rồi đấy nhỉ
Biết làm duyên mỗi khi đứng trước gương
Biết chải chuốt mỗi khi bước ra đường
Biết e thẹn mỗi khi ai nhìn kỹ

Con gái mẹ giờ đã hay để ý
Đến bạn trai và đến những hot boy
Đến quần áo của các nàng hot girl
Vẫn thấy mặc trên các trang xã hội

Con gái mẹ xin con chớ có vội
Thích bạn trai hay say đắm hot boy
Để một ngày nước mắt con sẽ rơi
Chỉ vì "hắn" đã cầm tay người khác

Con sẽ buồn và trở nên ngơ ngác
Chỉ loanh quanh chuyện tình cảm trong đầu
Rồi vào mạng tâm sự để mong cầu
Có ai đó hiểu con và chia sẻ

Nếu một ngày chuyện xảy ra như thế
Thì con yêu đã có mẹ ở đây
Con không cần phải tâm sự trên Phây
Hay vào chát với bạn trong Zing nhé

Vì mẹ đã từng yêu khi còn trẻ
Nên biết điều gì là đúng hay sai
Và mẹ luôn sẵn có một bờ vai
Để con tựa mỗi khi cần tâm sự

25.6.2014

Đã yêu ?



ĐÃ YÊU ?



Hàng ngày mẹ vẫn nói:
"Cấm con không được yêu
Trẻ con biết gì nhiều
Mà đã yêu nhăng nhít"

Con thề ! sẽ im tịt
Không nói với mẹ đâu
Những vương vấn trong đầu
Con vẫn còn bỡ ngỡ

Cần sẻ chia giúp đỡ
Để con sớm vượt qua
Giai đoạn ẩm ương mà
Cái gì cũng muốn biết

Con chỉ muốn phân biệt
Yêu là như thế nào
Có phải nhớ cồn cào
Mỗi khi không gặp mặt

Thấy run khi ai nhắc
Đến tên của người ta
Mong được hắn tặng quà
Vào những ngày đặc biệt

Mẹ ơi con muốn biết
Thế đã là yêu chưa
Nếu "chát" hắn không thưa
Làm con buồn muốn khóc

Đêm ngủ con trằn trọc
Vì có hôm ở trường
Hắn quan tâm bất thường
Đến một cô bạn khác

Con cũng muốn bỏ mặc
Để tập trung học hành
Nhưng mà cứ loanh quanh
Nghĩ nhiều về chuyện ấy

Thôi con hỏi bạn vậy
Chúng nó yêu nhiều rồi
Mà toàn là hot boy
Ăn chơi rất bạo liệt.

27.6.14

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2014

Về quê




Tôi đã đi qua tuổi thơ cùng với những cánh đồng ngát hương lúa chín, với bờ tre, bụi duối, với những con đường làng ngoằn ngoèo rơm rạ.
Tôi đã làm bạn bạn với những cô cá cờ sặc sỡ, những thằng rô ron tinh nghịch, lũ đòng đong cấn cấn, anh chuồn chuồn ớt đít đỏ ....
Những ngày tháng ấy dường như mới chỉ hôm qua

--------------------------------------------------------------------


1.


Hàng năm cứ gần đến hè là nó mong sớm được nghỉ học để về quê. Từ nhà nó về quê cũng chỉ vài cây số và nó vẫn thường được bố mẹ cho vào dịp cuối tuần hoặc khi ở quê có công có việc. Làng nó khoảng hơn dăm chục nóc nhà, dân trong làng thuần nông, ruộng vườn cũng ít nên nghèo. Phần lớn những ngôi nhà ấy tường chình bằng đất thấp lè tè, loằng ngoằng những vết nứt nẻ bám đầy rêu xanh, mái rạ ải mục, mốc meo. Đường làng gồ ghề, lổn nhổn những viên đá nhô bề mặt trơn bóng vì thời gian lên trên mặt đường. Mùa mưa đến trên đường loang lổ những vũng nước lớn, chỗ nào khô ráo thì lại lù lù một bãi phân trâu đen sì bốc mùi nồng nồng quyện với mùi rạ ủng do ngấm nước mưa tạo thành một hỗn hợp lưu giữ trong không gian ngột ngạt đến khó tả.

Nghỉ hè ở thị xã có đủ điện, quạt mát nhưng nó vẫn thích được về quê ở hẳn mấy tuần. Dù ở quê không điện, không quạt máy chỉ có đèn dầu và những chiếc quạt nan vá mép, những chiếc quạt mo cau dày bịch phẩy mấy cái đã mỏi rã cánh tay. Nhưng ở quê nó không phải học, chỉ có hai bà cháu với nhau, nó muốn làm gì thì làm, cứ lang thang chui rúc hết bờ bụi này đến bờ bụi kia khám phá đủ thứ. Chơi chán trong làng thì nó lại mò mẫm ra ngoài đồng bắt cua, thả lờ, thả rọ, tát ròn.

Ở quê nó cũng có vài ba đứa bạn cùng lứa tuổi, nhưng không hợp với nó lắm. Bọn ấy vẫn chỉ xem nó là thằng người bên tỉnh ngây ngô chẳng biết gì về nhà quê và khác với chúng. Thi thoảng nó mới nói chuyện với bọn trẻ trong làng hoặc cùng chúng nó ra dầm mình ngoài sông. Còn phần lớn thời gian nó mò mẫm một mình. Điều ấy không làm nó buồn mà ngược lại nó lại thấy thoải mái hơn khi không bị những ánh mắt dò xét của bọn trẻ trong làng, không bị bọn chúng cười cợt mỗi khi nó la hét và cuống cuồng nhảy lên bờ ruộng vì sờ phải con rắn trong mà cua. Dù gần nhà nó ở thị xã cũng không thiếu ao hồ, đầm, ruộng nơi mà nó và lũ bạn vẫn hay đầu trần đội nắng lang thang câu cá nhưng mỗi lần về quê nó luôn cảm thấy bị cuốn hút và như lạc vào một thế giới khác. Nó có thể loanh quanh từ sáng đến tối mà không chán bên bờ ao có những bậc lên xuống được xếp bằng những phiến đá vôi nhẵn lỳ từ trên bờ cao xuống đến mép nước nối với cầu ao được ghép bằng những thân tre gác trên bốn cọc cắm dưới ao.

Bên cầu ao nó có thể ngồi lỳ hàng giờ trên phiến đá nhẵn bóng của bậc lên xuống, lặng lẽ nhìn những con nhện nước xòe bốn chân như chiếc vó bè im lìm đứng trên mặt nước, khẽ nghiêng nghiêng trôi trên mặt ao mỗi khi có cơn gió nhẹ. Chốc chốc chúng lại nhảy tưng tưng đuổi theo nhau, vẽ nên những vòng tròn xoe lan rộng dần ra mặt ao. Giữa ao con chuồn ớt đỏ rực đang rủ cánh xuống lim dim ngủ trên bè rau rút, cuống cuồng bay lên khi lão chuồn chuồn ngô to đùng với những vằn vàng, đen như da hổ to đùng lù lù xuất hiện. Ở dưới khe đá kè bờ ao, lấp ló mấy cô cá cờ diêm dúa trong trong bộ cánh đủ màu đang thẹn thùng đảo mắt nhìn quanh không thấy động tĩnh gì liền lao vội lên mặt nước ngớp một cái rồi quay lại chỗ nấp. Bọn rô ron ngổ ngáo thi nhau lao lên mặt nước búng đuôi tanh tách. Thường sau những cơn mưa rào, ngay dưới cầu ao có rất nhiều đỉa, những con đỉa trâu đen trũi uốn cái thân mềm như lụa cùng lũ đỉa con lâu nhâu bu lại cả đám mỗi khi nó thả chân xuống khoắng cho nước động. Nó không sợ đỉa, có lúc nó cứ để cho mấy con đỉa bám vào chân rồi lấy tay dứt ra, ném mạnh ra giữa ao hoặc đem lên thả vào nồi hông nước tiểu để ở trái nhà cho chết hẳn.

Câu cá luôn là điều yêu thích, nó câu để thỏa mãn sự đam mê của một đứa trẻ, để cảm nhận cái cảm giác bắt được con cá. Nhiều khi nó ngồi cả buổi chạy hết ao này sang ao khác mà chẳng câu được con cá nào với nó như thế cũng chẳng sao. Câu cá là một việc không thể không làm mỗi lần về quê. Lúc nào nó cũng có sẵn cần câu gác trên mái ở trái nhà đủ cước và lưỡi câu, nó chỉ cần ngắt một đoạn cuống khoai ngứa buộc chỉ làm phao thế là xong. Nó thường ngồi bó gối trên cầu ao, đăm đăm nhìn cái phao khoai lập lờ trên mặt nước, thi thoảng cái phao ấy lại nhấp nháy rồi thút đi nó vội vàng giật vù cái cần tre lên. Con cá mắc câu giẫy loằng ngoằng làm cái đầu cần tre cong mỏng díu xuống khiến nó mê mẩn tim đập thình thịch. Đi câu nó ghét nhất là gặp phải lũ đòng đong cân cấn chuyên rỉa mồi, vừa thả câu xuống nước đã thấy phao nhấp nhấp rồi thút đi, nó giật lên chỉ còn thấy trơ lưỡi câu.

Lũ cá dù to hay nhỏ, câu được nó đều khoái. Những con mài mại thân hình thon dài với lớp vảy trắng tinh và những chú mại bầu to tròn ham mồi khủng khiếp và dễ mắc câu nhưng bọn ấy tanh thì phải biết. Con đòng đong thân trắng điểm xuyến những sọc đen trên thân, to chỉ bằng ngón tay cái. Con cân cấn với lớp vảy lấp lánh màu vàng đỏ tía bụng căng tròn trứng. Con diếc cụ sống lâu trong ao tù to hơn bàn tay người lớn có màu xám đen chuyên làm đứt những sợi cước mỏng manh của nó, mỗi lần như thế lại làm nó ngồi bần thần, ngẩn ngơ vì tiếc. Những chú cá rô chỉ thích mồi cào cào, mỗi khi bị bắt liền giương vây lưng như hàng chông cào xước tay tóe máu. Thằng trê lưng đen, bụng trắng trơn tuồn tuột đánh mạnh đầu cho hai cái ngạnh như hai chiếc đinh chọc vào tay người bắt. Và còn nhiều nữa, con chuối hoa với những hàng vảy đen lốm đốm như báo gấm, những con cá sộp đầu bẹt ...

Vài ngày nó lại cởi quần áo lội xuống cạnh cầu ao, dùng tay ôm vòng quanh chân cọc cầu ao vuốt ngược lên cho những chú ốc vặn vỏ bám đầy rêu xanh lè rơi tọt vào tay. Thi thoảng nó lại làm bẫy ốc nhồi bằng vỏ mít, nó đem vỏ mít thả xuống ao để cho phần xơ mít úp xuống dưới. Những miếng vỏ mít lập lờ nổi trên mặt nước chỉ vài hôm là lũ ốc nhồi bò vào để ăn sơ. Nó lấy rổ sề nhẹ nhàng xục xuống dưới đám vỏ mít lắc nhẹ là những con ốc nhồi béo vàng buông mình rơi lọc cọc vào trong rổ.

(continue)

Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

Canh cua

Qu..u.. ạch qu..u..ạch qu..u..ạch … 


      Những âm thanh đều đều phát ra từng nhịp, từng nhịp sau từng cái thúc xuống nhẹ nhàng, khoan thai. Đôi lúc những tiếng ke..e..eng ke..e..eng … vang lên lanh lảnh khi cái chày giã bằng gang đúc va vào thành cối inox. Động tác vẫn thuần thục, thoăn thoắt y như mấy chục năm trước, nhưng âm thanh nay đã khác, nhịp điệu đã khác, cảm xúc đã khác và tần suất làm việc này cũng đã khác đi rất nhiều. 

        Ba mươi năm trước cái âm thanh chu… uỵch chu…uỵch chu…uỵch … của chiếc chày gỗ dội xuống lòng cối đá hầu như ngày hè nào cũng vang lên. Nhưng nó nặng nề, mệt mỏi và khó nhọc hơn bây giờ nhiều, nhất là khi cua đã nát quánh lại, mút lấy đầu chày vì mấy hạt muối được bỏ thêm vào trước khi giã làm cho độ dẻo tăng lên. Với một thằng bé mới chục tuổi đầu, nấu được nồi canh cua thật vất vả và mất thời gian. Có nhiều việc phải làm từ việc rửa, xé, giã, lọc cua, khoáy gạch cho đến nhặt, rửa các loại rau … Đã thế, việc làm cua với một đứa bé quả là một vấn đề. Những con cua đực lực lưỡng, hai mắt lồi ra hết cỡ luôn nép mình vào thành xoong, ngửa người giương đôi càng khủng lởm chởm những gai như hai gọng kìm đen bóng lên, sẵn sàng nghênh đón những ngón tay bé nhỏ đang chực chờ bắt nó. Dù rất nhanh nhưng nhiều lúc tránh không kịp, cái càng to kẹp chặt vào ngón tay, đau đến điếng người, giàn giụa nước mắt, chỉ có cách vẩy mạnh một cái cho con cua bắn ra xa và chấp nhận một vết hằn trên tay rớm máu. Mãi rồi cũng thành quen, đôi khi mặc kệ cho cua cắp, miễn sao làm cho nhanh không thì đến trưa lặt chưa có cái mà ăn. 

     Canh cua là món trường kỳ không chỉ bởi ngon, dễ ăn mà còn là món có chất và rẻ vào thời điểm ấy. Khác với bây giờ, để có nồi canh đậm đặc có khi còn đắt hơn ăn thịt. Thường mỗi lần nấu canh chỉ cần một xóc(1), nấu riêu thì phải hơn, chí ít cũng là 2 xóc. Mỗi xóc thường có từ 12 đến 15 con, tùy loại cua to nhỏ hay xóc dài, xóc ngắn. Những con cua được kẹp giữa hai que tre nhỏ được buộc cách nhau bằng một cọng rơm hay dây lạt. Dưới cùng là con cua càng to nhất rồi cứ nhỏ dần cho đến cuối xóc. Cua móc thường đầy bùn đất, đấy là con cua béo vàng phùn bọt “thổi cơm” đầy mặt xóc. Cua đó đen hơn, gầy hơn và đương nhiên là không ngon bằng cua mà(2). Buổi sáng cua còn khỏe, chân càng ngọ ngoạy tứ tung, nhưng đến cuối buổi chợ hay sang chiều, nhiều con đã chết rụng hết cả chân càng, gạch vữa ra nhưng vẫn phải mua. Thi thoảng vớ phải 1, 2 con cua sữa mới lột thì thật chán, òm ọp toàn nước mùi lại hoi nấu mất cả ngon. Đặc trưng của những con cua mà là khi khoáy gạch sẽ thấy những con đỉa con, đỏ hoe bò loe ngoe ở trong mai cua đầy ăm ắp thứ gạch vàng óng. Giờ chẳng còn ai đóng xóc để bán nữa, bán bằng cân vừa tiện vừa nhanh lại được chọn thoải mái, nhưng phần lớn lại là cua nuôi, nhỏ hơn nhiều so với cua mà. Người ta cũng thường làm sẵn, xay sẵn, mua về chỉ phải lọc rồi nấu. Nhưng nấu cua giã bao giờ cũng ngon hơn cua xay, khi nấu cái cua đóng bánh chắc hơn không bị vữa ra như cua xay, nước cũng ngọt hơn hẳn. 

     Trước mua cua về nấu canh với rau đay, mồng tơi là chính, họa hoằn lắm mới nấu riêu để ăn với bún. Rau đay, mồng tơi ở chợ Hà Nội cũng khác rau ở quê, ít nhớt hơn và cũng không đậm đà, ngọt, thơm như trước. Cái thứ mồng tơi ta lá nhỏ, tròn, mỏng, leo bờ rào có nhiều đốm trắng do sâu ăn, vặt cả buổi mới được một nắm nấu canh vị đậm không nhạt như mồng tơi lá to bằng bàn tay bây giờ. Rau đay ngày ấy chủ yếu là rau đay trắng lá to, cứng, nhiều nhớt quả dài như đầu đũa ăn cơm, lên nhanh, dễ trồng nhưng ăn không ngon bằng rau đay tím lá nhỏ, mỏng, quả tròn, năng suất thấp hơn. Rau đay tím ngoài chợ bây giờ ăn cứ thấy vị nhằng nhặng, cứng cứng. Ngày bé khi làm rau bà bảo phải nhặt sạch, thái nhỏ rồi mới cho vào rổ mau (3) để rửa. Khi rửa phải vò nhẹ để cho đỡ nhớt, nhưng thực ra làm như thế lại thành nhớt hơn mà rau lại mất chất. Nồi canh cua có thêm rau rút và quả mướp hương thì thơm phải biết. Bát canh sanh sánh có mùi thơm dìu dịu của rau rút, của mướp, có mầu vàng óng của gạch cua, vị ngọt thanh của nước cua. Múc một thìa cho vào miệng đã trôi tuột xuống họng lúc nào không hay. Hết mùa rau đay, mồng tơi, cua nấu với cải canh cũng rất tuyệt, ăn có vị bùi, ngậy, mùi thơm của cải. Món canh cua khoai sọ, rau rút cũng rất tuyệt nhưng ở quê hầu như không ăn món này.

     Ở quê canh cua nấu rau khác với người Hà Nội về gia vị tra nồi. Quê, nấu canh rau là phải có mắm tôm, ngon nhất là mắm tôm đen Thanh Hóa và ngược lại khi nấu riêu cua thì lại tra mắm thường và cho rất nhiều mẻ. Ở Hà Nội thường nấu canh và nấu riêu đều tra mắm thường nhưng đến khi ăn riêu cua lại cho thêm mắm tôm sống. 

     Canh cua phải ăn kèm cà ghém(4) hay cà bát, nhất là cà nén, nếu không có cà canh cua mất đi một nửa giá trị. Còn với món riêu cua, ăn kèm phải có rau sống. Những loại rau giờ hay ăn như xà lách, rau diếp, gọi là tạm được nhưng có lẽ không đặc trưng lắm đối với món này. Hợp với riêu cua hơn phải là rau muống chẻ. 

     Ở quê ngày trước đứa bé con cũng đã biết tự chẻ rau sống để ăn, Chẳng mấy khi phải mua rau chẻ ngoài chợ. Để chẻ rau phải chọn loại rau muống trắng, bánh tẻ, ngọn to vừa phải, ăn giòn, ngọt, còn rau muống tím ăn vừa chát mà lại cứng. Những ngọn rau dài được chẻ bằng những con dao bài nhỏ thành những sợi dài thẳng đuỗn nhưng vừa thả vào chậu nước lạnh liền cuộn tròn xoắn xuýt vào nhau. Lũ trẻ con nghịch ngợm đôi khi ngắt một đoạn rau muống có mắt ở giữa rồi chẻ hai đầu vào giữa, khi thả xuống chậu nước các sợi rau cuộn tròn ngược lại như bông hoa. 

     Rau muống ăn kèm cũng còn một cách khác tuy nhìn hình thức không đẹp nhưng được cái làm nhanh, không mất thời gian, không cần kỹ thuật như rau chẻ. Rau muống chỉ cần vặt bớt lá già, rửa sạch, vẩy khô rồi thái nhỏ miến, khi ăn dùng thìa để xúc. Bữa trước về quê vẫn thấy có hàng bán bún riêu cua mọc có rau muống thái nhỏ ăn kèm.

……………………………………………….

(1) Xóc: Là một xâu cua được làm bằng 2 que tre nhỏ, kẹp những con cua ở giữa. Mỗi xóc có từ 12 đến 15 con cua (khoảng 2 lạng)
(2) Mà: hang cua dọc theo đỗi, bờ ruộng lúa.
(3) Rổ mau: Rổ nhỏ, nan bé, mắt rổ cũng nhỏ.
(4) Cà ghém: cà pháo muối. (cà muối xổi thường chấm mắm tôm. Cà muối nén thường để ăn với canh, nước rau muống/dền luộc).






Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

Quê


Với những con người sinh ra, lớn lên ít khi phải di chuyển đi nơi khác mà vẫn chỉ ở một nơi có lẽ cái từ “quê” nghe nó nhẹ như cơn gió thoảng, chả mấy ý nghĩa.

Còn với những người phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của mình vì kế sinh nhai hay lý do gì khác mà không phải là chán ghét thì cái từ “quê” nghe nó trầm nặng mỗi khi nhớ về. Bi lụy, sụt sùi hơn cả khi nghĩ về “quê” có nhẽ là cái đám đàn ông cưng cứng tuổi chả mấy thành đạt, kém phần hãnh tiến hoặc thất cơ lỡ vận cùng với những sồn sồn thiếu phụ mà tâm hồn và một số thứ đang dần trở nên sạch sẽ.

“Quê” là một khái niệm rất mù mờ, khó định nghĩa và giải thích cho cặn kẽ. Lúc be bé đang thích nguyên sơ như Adam/Eva và chỉ xỏ vội cái quần khi thấy roi tre, nghe bảo quê hương là cái nơi hay được về ăn cỗ. Lớn lên tí nữa khi có ý định thoát ly, lần đầu cầm bút run run ghi lý lịch thì được khuyên điền tên trạm xá xã hay bệnh viện huyện vào mục quê quán mà đúng ra phải điền vào cái dòng đề chữ nơi sinh phía dưới. 

Đến khi có tí tuổi thì lại lẩn thẩn, lúc thì bảo quê là nơi hay về thắp hương các cụ dịp lễ tết, giỗ chạp, thanh minh. Lúc lại bảo quê em ở chỗ sinh ra khi cấp trên hỏi đến. Khi tâng tâng rượu với lũ bạn thì lại à lên một tiếng quê là cái nơi có cô bé nhà bên cười khúc khích …. 

Dẫu quê ở đâu thì ở, mỗi lần về cái nơi ấy cũng thấy xốn xang, dưng dưng kỷ niệm. Dù rằng chả có gì đẹp, chả có gì nên thơ. Thấy bảo về nơi đó thì cảm xúc nó sẽ ùa vào người từ tất cả các giác quan nên nó mới vậy. 

Về nơi ấy lại nhìn thấy những hàng cây, góc phố hay con đường quen thuộc mà ngày xưa vẫn thường đi chậm để rồi giả vờ xe bị tuột xích, cố tình cho ai đó vượt lên.

Về nơi ấy lại thấy văng vẳng đâu đây tiếng ai cười trong vắt, tiếng bước chân dồn dập, vội vã sau nhịp trống tan học, tiếng còi tầm của nhà máy điện …

Về nơi ấy, đầu lưỡi như lại thấy cái vị ngòn ngọt của hoa tanh tách, vị chan chát của những quả táo dại, vị bùi bùi của hạt bàng. …

Về nơi ấy cái mùi than ẩm bén lửa của lò vôi, mùi khen khét của xỉ than đường tàu, mùi tanh tanh man mát của dòng nước từ âu thuyền đổ vào sông mỗi khi con nước lên …. như vẫn chưa tan trong không gian.

Về nơi ấy như lại thấy cái sần sùi, thô ráp, lành lạnh của thép trên thành cầu sắt, cái mìn mịn, lành lạnh của nắm bùn sông ….

Và nơi ấy luôn có một cái gì đó thật khó tả, thật thân thương, gần gũi, bình yên như cái cây được cắm chặt rễ vào lòng đất mẹ …

Những thứ ấy, thấy người ta bảo ở quê mới có. Ở thành phố mọi thứ to hơn, đẹp hơn, hoành tráng hơn nên cảm xúc nó cũng sang trọng, lịch lãm hơn. Nhưng ở thành phố cái cảm giác nó chông chênh, mỏng manh hơn thì phải.


Chả biết thế nào mà lần.

---------------------------

Hoà bình tôi trở về đây 
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày 
Lại gặp em 
Thẹn thùng nép sau cánh cửa... 
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ 
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!) 
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi 
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng... 

(Thấy bảo thơ anh Nam)


Sông Vân - nơi ấy (nguồn Nét)

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Không đề (5)

Thoảng qua cơn gió mồ côi
Em làm dịu lại trong tôi nắng hè
Để hồn tôi lạc lối về
Để tim tôi đ
ắm cơn mê thuở nào




Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

không đề (4)

Em giờ có tiếc ngày xưa
Sớm nghe lời ngọt khi vừa chớm yêu

Cuộc vui nào đã biết nhiều
Bướm vàng vội bỏ một chiều sang sông

Làm cho bao khắc khoải lòng
Lời chưa kịp tỏ tình trong thẫn thờ

Để giờ trong những cơn mơ
Con bươm bướm ấy vướng tơ lòng mình.

NCC
05.5.2014


Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Tháng tư

tháng tư 
mùa loa kèn trắng muốt thanh tân
anh vẫn nhặt 
từng lá vàng ký ức
nắng đã về
rải xuống đường vàng rực
một mình anh
lang thang phố không em





Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Mùa lá rụng

Từng đám lá vàng nhè nhẹ rơi phủ kín những con đường, những vỉa hè, rắc đầy lên mái nhà, sân, vườn các khu biệt thự cổ.
Những lá vàng tung tăng cuốn theo từng vòng bánh xe quay như lũ trẻ tinh nghịch.
Hà nội cổ kính, rêu phong.
Hà nội mênh mang, tĩnh lặng và bình yên.
Những chiếc lá vàng rơi, rơi mãi như vô tận ....

Hãy lặng nghe Hà nội thầm thì kể khúc giao mùa.
Hà nội mùa lá rụng.
























Chủ Nhật, 20 tháng 4, 2014

Tản mạn ý nghĩ (1)



Hà nội chửa có nắng, ý nghĩ vẫn mốc meo, hôi rình như những ngày nồm. Nghĩ lắm thành ra lẩn thẩn, đành ra phố ngồi hong cho tâm hồn đỡ ẩm ướt.

Phố có đẹp mấy nếu không người qua lại thì cũng chả khác các trong trắng thiếu nữ không mặc gì oằn oài ngủ rốn trong phòng riêng.

Những khuôn mặt người, những mảnh đời không quen biết cứ lướt qua dù chỉ trong khoảnh khắc vẫn kịp đọng lại những cảm giác thực.

Những âm thanh của cuộc sống cho dù có trầm đục vẫn hơn chán vạn tiếng vỗ tay tung hô hay những lời ngợi khen ở đâu đó.

Hà nội không có hàng rong thì cũng chả còn là Hà nội.




















Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

không đề (3)

Anh xin một chút nhận vơ
Anh xin một chút dại khờ được không

Anh xin giữ ở trong lòng
Anh xin cất nhớ giữ mong riêng mình.

Vợ chồng (1)

Nếu em là hũ mẻ chua
Thì anh làm món lẩu cua bắp bò

Nếu em là đĩa cá kho
Anh làm gia vị để cho vào cùng

Nào là muối mặn vị chung
Ớt cay, kẹo đắng, chát sung, ngọt đường

Nồng nàn hương vị của tương
Hành khô phải có, mỡ thường vài gam

Khế chua đôi quả không tham
Hòa cùng các vị sẽ làm hết tanh

Vợ chồng muốn sống an lành
Đắng cay chát mặn đồng hành cùng qua.

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Chuyện bây giờ mới kể


Chuyện bây giờ mới kể
Ở trường Đặng Trần Côn
Năm rồi con gái học
Gặp một phen hết hồn
                                 
Dù bố mẹ cảnh giác
Dặn dò con gái yêu
Bọn người xấu rất nhiều
Nên con phải cẩn thận

Không đi đâu một mình
Không tin lời người lạ
Nghĩ cách để thoát ra
Trong trường hợp khẩn cấp

Dù dặn con như vậy
Nhưng bố mẹ vẫn mong
Con không phải ở trong
Trường hợp nào nguy hiểm

Được dặn con đã biết
Trong một hôm đến trường
Sớm hơn những ngày thường
Sân trường còn vắng lặng

Tầng ba con lên thẳng
Gặp một gã đàn ông
Thấy con hắn lòng vòng:
"Này cháu ơi chú bảo

Lúc nãy chú không may
Rơi bút trong toa lét
Chú đưa cháu hộp quẹt
Vào tìm giúp chú đi"

Con gái chẳng hề nghi
Đi vào tìm giúp hắn
Chớp thời cơ may mắn
Hắn đi theo con luôn

Cũng giở vờ tìm kiếm
Ở trong nhà vệ sinh
Bỗng nhiên bất thình lình
Hắn sờ bụng con gái

Tuy có chút sợ hãi
Nhưng con bình tĩnh ngay
Tìm cách thoát cảnh này
Con liền chạy ra cửa

Hắn không đuổi theo nữa
Rồi lặng lẽ bỏ đi
Chưa xảy ra chuyện gì
Để sau phải ân hận

Nhưng con vẫn cẩn thận
Thông báo cho nhà trường
Chặn ngay các ngả đường
Để bắt thằng khốn nạn

Người truy tìm có hạn
Sân trường thì đã đông
Những bà vợ ông chồng
Đưa các con đi học

Dù đã rất cố gắng
Mấy bác bảo vệ già
Vẫn không thể tìm ra
Thằng đàn ông mất dạy

Nhân có sự kiện ấy
Nhà trường cho kiểm tra
Thì mới phát hiện ra
Nhiều em là bị hại

Nhưng chắc các cháu ngại
Chẳng đứa nào dám thưa
Nên hắn vẫn làm bừa
Đến khi con thông báo

Lúc này các cô giáo
Vafcha mẹ học sinh
Mới thực sự giật mình
Đề cao hơn cảnh giác.


Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Chơi Trung thu

Ngày Trung thu sắp đến
Quận tổ chức sân chơi
Cho các trường bày cỗ
Thi thố ở ngoài trời

Chơi trung thu kiểu mới
Chỉ đi xem cỗ thôi
MC làm chú Cuội
Dẫn trò và gây cười

Bọn trẻ con ngày trước
Tự tổ chức trung  thu
Tự tay làm đèn cù
Cả đèn ông sao nữa

Trống ếch cũng tự thửa
Bằng da ếch kéo căng
Trên mặt ống bơ sắt
Gõ vào kêu păng păng

Còn những đứa con gái
Thì hay xâu hạt bòng
Đợi đến đêm trăng trong
Đem dây hạt ra đốt

Có đứa chơi dại dột
Làm pháo hoa điền thanh
Đốt lấy tro, tán thành
Bột gói vào giấy báo

Rồi quấn lại như pháo
Bằng đất sét, phơi khô
Đến rằm lấy lửa hơ
Cháy lên rồi thì ném

Nhiều lúc tay cháy xém
Nhưng mà không thấy đau
Vì được chơi với nhau
Dưới trăng rằm vằng vặc

Mỗi thời lại mỗi khác
Đón trung thu bây giờ
Bọn trẻ chẳng mong chờ
Như trẻ con ngày trước

Vì bây giờ không được
Tự làm lấy đồ chơi
Và cũng không được bơi
Trong sông trăng ngày hội

Phố phường giờ chật chội
Không còn cả sân chơi
Điện sáng trưng khắp nơi
Nên trăng đành đi trốn

Ngày xưa dù thiếu thốn
Nhưng trẻ con thích hơn
Không đứa nào muốn lớn
Để theo trăng đi chơi








Cho con mặc quần sịp

Nhân nhà văn Trang Hạ
Nói về cách nuôi con
Là dạy cách các bé
Bảo vệ chú chim non

Tức là mặc quần sịp
Từ lúc còn trẻ con
Mới khoảng bốn năm tuổi
Thì sau này mới “ngon”

Nhưng thực ra mình nghĩ
Chúng nó còn trẻ con
Cứ để cho phát triển
Tự nhiên thì vẫn hơn

Khi nào bọn trẻ lớn
Lúc mà chúng dậy thì
Mặc, vừa có thẩm mỹ
Lại bảo vệ hòn bi

Nếu như quan sát kỹ
Động vật sống quanh ta
Cách giữ bi hiệu quả
Là để lộ hết ra

Bác sĩ khuyên bảo là
Nhiều thứ sẽ mất đi
Nhất là chất lượng bi
Nếu mặc quần quá chật.

Vậy nên cần cẩn thận
Cho trẻ con mặc gì
Chớ vội mà so bì
Với con nhà người khác.




Giáo dục giới tính

Giáo dục về giới tính
Cho con cái chúng ta
Cùng nhà trường, cô giáo
Là bố mẹ ở nhà.

Ở trường cô giáo dạy
Chỉ là bước khởi đầu
Cô không giải thích đâu
Để các con khám phá

Như việc mang bầu nhé
Cô chỉ nói chung chung
Trứng kết hợp tinh trùng
Trong  giờ môn khoa học

Để con  không thắc mắc
Thì phải giải thích thêm
Những điều gì con nên
Hiểu sao cho đúng đắn

Bố mẹ muốn uốn nắn
Chuyện giới tính cho con
Điều qua trọng sống còn
Phải là bạn của chúng

Cũng không nên lung túng
Khi con hỏi chuyện này
Nếu  con hỏi là may
Vì vẫn còn tin tưởng

Chỉ sợ con cái bướng
Cứ lặng lặng làm thinh
Tự tìm kiếm cho mình
Những thông tin sai lạc

Sẽ có người nghĩ khác
Sao phải nói cho con
Chuyện giới tính vẫn còn
Là một điều tế nhị

Xin thưa các quý vị
Không  phải như thế đâu
Đó là một nhu cầu
Của xã hội phát triển

Đừng nghĩ con không biết
Những chuyện giới tính này
Vẫn diễn ra hàng ngày
Trên đủ mọi phương  tiện

Nào thì in tơ nét
Đến sách báo hàng ngày
Những thứ chúng chuyền tay
Cho nhau đọc ở lớp

Thế nên mình phải biết
Hướng dẫn con từ từ
Nếu không nó sẽ hư
Hoặc thành đứa ngu ngốc

Chẳng có ai bỗng chốc
Biết được hết mọi điều
Kể cả chuyện tình yêu
Cũng cần phải giáo dục

Để con được hạnh phúc
Và làm chủ cuộc đời
Không thể khác bạn ơi
Phải giáo dục cho chúng.

Bài học cho các con lớp 5, lớp 6

Thứ Năm, 27 tháng 2, 2014

Cuối đông

       Mùa đông năm nay khác hơn với nhiều năm trước. Đêm, trời rất lạnh có hôm Hà Nội 7 - 8°C làm những cặp đương kim chồng vợ hay hiện tại người yêu rúm ró, co quắp, chờ chực cơ hội để quyện lấy nhau mong hòng có chút hơi ấm từ đối tác một cách free kèm thêm cảnh giác sung sướng khuyến mại.

       Ngày, trời quang, nắng từ sớm, nhiệt độ tăng vùn vụt, đến quá trưa một số giai tuổi ngoại tứ tuần, thể hiện đẳng cấp đánh mỗi cái áo cộc, tự tin đến phát thèm.

      Đã bao năm mới có một mùa đông là lạ, làm những kẻ mắc căn bệnh mãn tính chán ghét mùa đông cũng phải tự xem lại mình. Hăm ba, ông Táo chầu giời vẫn nắng. Tết đến nơi nhưng mùa đông như vẫn lưu luyến, ngậm ngùi.

     Hôm nay giời thay đổi hẳn, người ta bảo đây mới mới đích thị là thời tiết đặc trưng của Tết: Có cái lành lạnh của gió, có cái nhớp nháp của lây phây mưa phùn, có cái xam xám âm u của trời.

     Cờ, hoa, khẩu hiệu, áp phích đã rợp phố phường.

    Ô tô lớn bé từ cách ngóc ngách, ngõ hẻm ùn ùn đổ ra đường, phả khói đen sì lên những khuôn mặt đầy toán tính, lấm lét, hối hả, chen chúc.

    Những anh xe ôm quần áo lếch thếch, nhem nhuốc bụi bặm, chân giày chân dép cưỡi những chiếc xe cóc cáy với những giá đèo hàng ngoại cỡ phía sau xe lượn lách, vụt vụt trong phố.

   Những bà, những cô tòng teng làn túi, bánh trái, hoa hoa hoét nhớn nhác sang đường.

    Tất cả đều vội vã, tất bật, cuống quýt, lo âu. Tết đang thúc giục.

   Chỉ mấy ngày nữa Hà Nội lại được trở về với lặng lẽ, bình yên, với những ngày ngắn ngủi mong đợi.

26.1.1014